Bùi Hữu Thư

Bùi Hữu Thư

Website URL:

Chuyến xe cuộc đời…

Chuyến xe cuộc đời…

Khi mới sanh, chúng ta lên xe và gặp gỡ cha mẹ,
Tưởng rằng cha mẹ sẽ đi với chúng ta suốt đời.
Nhưng đến một trạm nào đó cha mẹ sẽ xuống, và chúng ta tiếp tục đi một mình.
Dần dần thời gian qua, có những người khác cũng lên xe,
Họ cũng rất quan trọng: gia đình, bạn bè, con cái, và những tình yêu trong cuộc đời.
Nhiều người sẽ xuống xe và tạo nên một khoảng trống lớn hay nhỏ (những người thân gần hay xa).
Có người khác kín đáo hơn, chúng ta không biết họ đã rời ghế ngồi.
Chuyến xe sẽ tràn đầy niềm vui, niềm đau, những đợi chờ, những lời chào hỏi và giã từ….
Thành công là ở chỗ có những mối liên hệ tốt đẹp với tất cả mọi hành khách nếu chúng ta biết cư xử tốt đẹp nhất.
Chúng ta không rõ đến trạm nào chúng ta sẽ xuống.
Do đó hãy sống vui, hãy yêu thương và tha thứ.
Điều quan trọng là phải làm như vậy, vì khi đến lượt chúng ta xuống xe, chúng ta chỉ để lại những kỷ niệm đẹp cho những ai còn tiếp tục cuộc hành trình.
Hãy hân hoan với những gì chúng ta có, và cám ơn Chúa vì hành trình thật huy hoàng.
Và cũng cám ơn các bạn đã là bạn đồng hành trên chuyến xe của tôi , và đã chia sẻ một đoạn đường với tôi (dù gần hay xa, nhưng vẫn luôn luôn hiện diện trong tim tôi và trong trí tôi).
Và nếu tôi phải xuống ở trạm kế tiếp, tôi rất hài lòng đã cùng đi với bạn một đoạn đường.
Tôi muốn nói với những ai đọc những giòng chữ này là tôi cám ơn bạn đã hiện diện trong đời sống của tôi và đã cùng đi chuyến xe với tôi.
Với niềm hy vọng là chuyến xe chúng ta đang cùng đi sẽ còn tiếp tục thêm một thời gian nữa…!

Dịch từ tiếng Pháp của tác giả vô danh.

Bùi Hữu Thư

Le train de la vie.....

A la naissance, on monte dans le train et on commence par rencontrer nos Parents.
On croit qu'ils voyageront toujours avec nous....
Pourtant, à une station, nos Parents descendront du train, nous laissant seuls continuer le voyage.
Au fur et à mesure que le temps passe, d'autres personnes montent dans le train.
Et ils seront importants : notre famille , amis, enfants, même l'amour de notre vie.
Beaucoup quittent le train et laissent un vide plus ou moins grand. (des proches et des moins proches)
D'autres seront si discrets qu'on ne réalisera pas qu'ils ont quitté leurs sièges.
Ce voyage en train sera plein de joies, de peines, d'attentes, de bonjours, d'au-revoir et d'adieux...
Le succès est d'avoir de bonnes relations avec tous les passagers pourvu qu'on donne le meilleur de nous-mêmes.
On ne sait pas à quelle station nous descendrons.
Donc vivons heureux, aimons et pardonnons.
Il est important de le faire car lorsque, à notre tour, nous descendrons du train, nous ne devrons laisser que des beaux souvenirs à ceux qui continueront leur voyage.
Soyons heureux avec ce que nous avons et remercions le ciel de ce voyage fantastique.
Et aussi, MERCI d'être un(e) des passagers(ères) de mon train et de partager un bout de route avec moi ( de près ou de loin mais toujours présent (e) dans mon cœur et mes pensées.)
Et si je dois descendre à la prochaine station, je suis content(e) d'avoir fait un bout de chemin avec toi.
Je veux dire à chaque personne qui lira ce texte que je vous remercie d’être dans ma vie et de voyager dans mon train
Avec l'espoir que notre voyage dans ce train continuera encore un certain temps....!

Thơ Cho Con Gái:

Cho Nàng Tiên Ngủ Trong Rừng
 
Ðêm nay dón dén, bố lại gần,
Giường con đang ngủ, bố tần ngần.
Nhìn con mỉm cười trong giấc mộng,
Con đẹp, tim này muốn vỡ tan.
 
Con bố, nàng tiên, mơ giấc tròn,
Kéo mền cho ấm, bố hôn con.
Ngày mai con sẽ bao nhiêu tuổi?
Khi con tỉnh giậy, đã lớn khôn.
 
Tối qua nũng nịu nhẩy vào lòng,
Choàng tay cổ bố, bố ôm con.
Sáng sau con dường như qúa lớn,
Ðể muốn được ôm, được bế bồng.
 
Con ơi! Con đã đến tuổi đời,
Qúa trẻ để lái xế dạo chơi.
Qúa già để được ba cõng vác,
Trong nhà những lúc muốn đùa vui.
 
Bí mật nhỏ đây muốn tỏ bày,
Bố muốn cho con biết hôm nay.
Con sẽ lên đường đi một chuyến,
Hành trình đầy thích thú ngày mai.
 
Qúa khứ bỏ qua, ngóng tương lai,
Ði từ hôm trước đến ngày mai.
Hành trang con sẽ không mang nặng,
Bỏ bố đàng sau, đi miệt mài.
 
Cũng bỏ đàng sau, bỏ rất xa,
Những cơn lên sưởi hay ho gà,
Vết sẹo khuỷu tay hay đầu gối,
Búp bê, gấu nhỏ chơi trong nhà.
 
Bố hứa sẽ không cảm thấy buồn,
Vì thế giới ngoài hấp dẫn luôn.
Con không còn muốn leo lòng bố,
Nước chảy đi, sao trở lại nguồn?
 
Bữa trước còn mặc áo bà ba,
Quần đen, nơ đỏ, tóc đuôi gà,
Nhảy giây hơn cả bầy con gái,
Ðánh đáo, leo cây giỏi nhất nhà.
 
Ngày mai con sẽ để tóc dài,
Tóc thề buông xõa xuống bờ vai.
Lênh khênh đôi đế giầy cao gót,
Làm dáng và thích mấy chàng trai.
 
Hôm qua con còn ôm búp-bê,
Ðể sửa chân gẫy, vá tạpđề.
Ngày mai có chàng trai tim vỡ,
Vì một nụ hôn con trao về.
 
Ngày trước, trong chợ, bố lạc con,
Tìm con, lo lắng, dạ bồn chồn.
Ngày mai, mất con trong lễ cưới,
Trong tay người lạ, lòng héo hon.
 
Những gì bực bội lúc lớn lên,
Con nay nhẹ gánh, hết ưu phiền.
Lúc này lại đến phiên của bố,
Buồn rầu và sợ hãi liên miên.
 
Bữa trước mỗi lần con quấn chân,
Níu tay, kéo áo bố lại gần.
Bố nhăn nhó, vì bố đang bận,
Xa bé ngày mai, nhớ bội phần.
 
Mai con sẽ bỏ, hết nhẩy giây,
Ðể giăng giây điện thoại suốt ngày.
Ðứa nhỏ ngày xưa xô con té.
Bây giờ theo đuổi đến si ngây.
 
Vầng ô chói lọi chiếu trên cao,
Chúa cũng cho con trăng và sao.
Bầu trời ngày đêm luôn bừng sáng,
Ðời con đầy hương vị ngọt ngào.
 
Làm sao giam giữ mãi được con?
Búp-bê của bố, con chim non!
Ngày mai, tung trời, chim vỗ cánh,
Bố ngóng chờ con, tim héo hon.
 
Mẹ đã thu dọn hết đồ chơi,
Bụi đất con giăng đã phủi chùi.
Con cũng rắc reo nhiều nắng ấm,
Sưởi lòng bố mẹ, nụ cười tươi.
 
Bố đứng nhìn con trong đêm nay,
Nàng tiên của bố đã ngủ say.
Bố không muốn làm con tỉnh thức,
Nghẹn ngào biết nói chi lúc này?
 
Tích cũ, “Nàng Tiên Ngủ Trong Rừng”
Bẩy chú lùn reo múa vui mừng,
Hoàng Tử cúi hôn, nàng tỉnh thức,
Còn bố hôn con, mắt lệ rưng.
 
Con sẽ là cô dâu tương lai,
Khi con hồi tỉnh giấc mơ dài.
Bố chỉ là cha cô dâu mới,
Bên chàng hoàng tử rất đẹp trai.
 
Này cô con gái diệu của ba!
Ngủ đi! Tiên Nữ đẹp kiêu sa.
Ngày mai con sẽ thành thiếu nữ,
Con sẽ xa nhà, đi rất xa.
 
Chắc con cũng chẳng ý thức đâu!
Rằng con đã trút xác ve sầu.
Con đã đổi đời trong giấc mộng.
Bướm vàng bỏ kén sau đêm thâu.
 
Bố đây cũng thay đổi phần nào,
Bố buồn nhưng chẳng mấy gầy hao.
Ðêm này bố hôn nàng công chúa,
Thấy mình làm vua, sướng biết bao?
 
Lạy Chúa xin luôn nâng đỡ con,
Giữ gìn cho cuộc sống vuông tròn.
Ðể con không nếm mùi khổ lụy,
Và con yêu Chúa lòng sắt son.
 
Bùi Hữu Thư

Đức Thánh Cha tiếp kiến các Nữ Tu Dòng Têatinô (Theatine)

Đức Thánh Cha tiếp kiến các Nữ Tu Dòng Têatinô (Theatine)
Ngài khuyến khích họ đến với những ai đã đánh mất ý nghĩa của sự sống và đang chờ đợi được gặp Chúa Giêsu.

Vatican ngày 16 tháng 6, 2018

“Thế giới hôm nay cần các nhân chứng của sự siêu việt”, Đức Thánh Cha đã khẳng định như vậy trước các nữ tu Dòng Têatinô Đức Mẹ Vô Nhiễm. Ngài tiếp kiến họ nhân dịp kỷ niệm 400 năm ngày vị sáng lập dòng qua đời. Đó là Đấng Khả Kính Ursule Benincasa, ngày 16 tháng 6, 2018. Ngài nhấn mạnh: “Có biết bao nhiêu ngưởi đã đánh mất ý nghĩa của đời sống, trái tim họ khô héo và họ thèm khát bánh ngon và nước của sự sống, ngay cả khi họ không biết rằng họ đang chờ đợi để gặp gỡ Đức Giêsu Kitô.”

Đức Thánh Cha Phanxicô mời gọi:” Hãy ra đi xoa dịu sự đói khát này, ở nơi không có thể xoa dịu bằng ảo tưởng này. Đó là ảo tưởng của những ánh sáng không đem lại sự sống, những ánh sáng không làm cho sáng sủa.”

Và ngài an ủi các nữ tu: “Nếu các chị mở lòng cho những tác động của Chúa Thánh Thần, thì Ngài sẽ hướng dẫn các chị đáp ứng bằng óc sáng tạo trước những tiếng kêu than của người nghèo khó, của người đói khát Thiên Chúa. Thánh Thần Chúa sẽ giúp các chị tự hỏi: Chúa Giêsu và các người anh chị em đòi hỏi gì nơi chúng ta? Ngài sẽ giúp các chị luôn luôn tỉnh thức, canh thức như những lính canh của Kitô, để cho ánh sáng và hơi ấm của Tình Yêu Thiên Chúa có the đến với những người các chị gặp gỡ và đánh thức nơi họ niềm hy vọng.”

Bùi Hữu Thư

Nếu Ba đã biết

Nếu Ba đã biết
________________________________

 

Nếu ba biết đây là lần cuối
Được thấy con nằm ngủ thật ngon
Ba đã tấn mền cho con thật chặt
Và xin Chúa gìn giữ linh hồn con.

 

Nếu ba biết đây là lần cuối
Được thấy con bước ra khỏi nhà
Ba đã ôm và hôn con thật mạnh
Và gọi con trước khi con bước ra.

 

Nếu ba biết đây là lần cuối
Ba được nghe tiếng con reo vui
Ba đã dùng máy thâu hình tất cả
Để mỗi ngày được mở ra coi.

 

Nếu ba biết đây là lần cuối
Ba được sống với con trọn ngày
Ba không để ngày ấy qua mất
Và đã không cùng con vui say.

 

Vì chắc chắn có những ngày mai
Để hàn gắn những gì trái sai.
Chúng ta sẽ có cơ hội khác,
Cho mọi sự tốđẹp trở li..

 

Mong sẽ lại có một ngày khác
Để ba lại nói: Ba yêu con.”
Chắc chắn lại có một dịp khác
Để nói: “Có ba đây giúp con.”

 

Nhưng nếu ba có thể nhầm sai,
Chỉ có hôm nay, không ngày mai.
Ba muốn nói yêu con hết sức
Và yêu con mãi mãi lâu dài.

 

Không một ai được hứa có ngày mai,
Dù lớn tuổi hay còn trẻ trai.
Hôm nay có thể là dịp may cuối,
Để ôm hôn người thân thật dài.

 

Nếu ngày mai bạn đang chờ đợi,
Sao không làm điều ấy hôm nay?
Vì nếu ngày mai không bao giờ tới,
Bạn sẽ mãi mãi nuối tiếc ngày này.

 

Là đã không dành thêm thời khắc,
Cho nụ cười, nụ hôn hay vòng tay.
Vì mình quá bận rộn vướng mắc,
Trong khi có thể đã hết dịp may.

 

Xin hãy ôm người thân yêu thật chặt
Và thì thầm với họ hôm nay.
Là bạn yêu thương họ chân thật
Và luôn nhớ đến họ đêm ngày

 

Xin bỏ thì giờ để nói tôi ân hận,
Để xin lỗi, để an ủi, để cầm tay.
Và rồi nếu ngày mai đã tận,
Bạn sẽ không phải hối hận hôm nay.


Bùi Hữu Thư

Vườn Hồng Của Chúa

Vườn Hồng Của Chúa

            ______________________________________________________________________________________

Tôi tin nơi Ngài khi bầu trời sáng suả,
Và ngày hè, cỏ vàng úa, dưới trời xanh.
Khi hạnh phúc đầy, lòng hân hoan rộng mở,
Nhựa sống tuôn tràn, tôi hứng trọn trong tay.

Tôi tin nơi Ngài khi vườn hoa hồng nở,
Khi thu về, hương ngào ngạt, sắc khoe tươi.
Khi gió thu êm đềm ru tôi vào mộng,
Khi lá vàng hoe, hay đỏ thắm trên đồi.

Rồi tôi cũng thấy, mùa đông của cuộc đời.
Bầu trời trong xanh, nay ảm đạm âm u.
Mây vần vũ kéo về, bão bùng xô tới,
Tôi tự hỏi: “Tôi còn tin được nữa thôi?”

Tôi tin nơi Ngài khi bầu trời sáng sủa,
Luống hồng tươi, trăm đóa nở, đẹp tuyệt vời.
Và đức tin tôi giờ đây thật quá nhỏ,
Nếu hết tin, yêu, và cậy ở nơi Ngài.

Tôi vẫn vững tin nơi Ngài, khi tất cả.
Những đớn đau, mùa đông đến, đã qua rồi.
Tôi biết, tôi sẽ thấy, sẽ yêu nhiều hơn nữa,
Một ngày hè, hoa hồng nở, thắm trên đồi.

Bùi Hữu Thư

Ðến Với Chúa

Ðến Với Chúa 
________________________________________

Khi người thân mang nhiều đau khổ 
Và ta có ước nguyện chia buồn, 
Nhưng không tìm được lời mong muốn, 
Ðể xoa dịu, nâng đỡ, ủi an.

Khi bóng tối bất ngờ ngăn chặn, 
Con đường họ lết bước chân đi, 
Không có cách nào không nản chí, 
Chỉ còn đến với Chúa mà thôi.

Khi tim hồng chìm trong u tối, 
Khi can đảm nghị lực tiêu tan, 
Tìm đâu ra linh đan, thần tán? 
Hàn gắn, băng bó vết thương lòng.

Khi mặt mày tràn đầy lệ nóng, 
Làm ướt sũng manh áo gối đêm, 
Thời khắc năm canh buồn không đếm, 
Chỉ còn trông đợi Chúa mà thôi.

Có lý do cho muôn sầu tủi, 
Dù chúng ta chẳng hiểu bây giờ, 
Và ta trưởng thành trong sầu nhớ, 
Vì Chúa ta tiên liệu moị đàng.

Dù ta luôn luôn tìm ánh sáng, 
Cuộc đời vẫn đầy rẫy trái ngang, 
Và niềm vui thường hay lỗi hẹn, 
Vì tình người thay trắng đổi đen.

Thung lũng trần mang đầy huyết lệ, 
Bầu trời đầy mây xám phủ che, 
Ðến với Ngài cho Ngài chia sẻ, 
Gánh nặng bao năm tháng chất chồng.

Ta cần có trái tim mở rộng, 
Tin nơi Ngài, không chút hoài nghi. 
Vì Ngài là Ðấng ban sự sống, 
Ðỡ nâng hoài, không quản ngại chi.

Bụi đất này, chân Ngài đã chạm, 
Ðường trần này, gai góc đã qua. 
Ðau buồn, Ngài làm cho thuyên giảm, 
Ðến với Ngài, ôm trọn Tình Cha.

Bùi Hữu Thư

 

 

Mỗi Lần Con Vấp Ngã

Mỗi lần trên đường đời vấp ngã
Là một lần đánh mất niềm vui
Con tự hỏi trách mình vội vã
Sao lại chọn con đường tối thui.

Nếu có ai muốn đi theo Chúa
Cần từ bỏ mọi sự trên đời
Vác thập giá hàng ngày theo Chúa
Gắng đi cho kịp bước chân Ngài.

Từ bỏ mình và mang thập giá
Là chấp nhận gánh nặng của con
Là vác trên đường đời muôn ngả
Lòng vẫn vui dù té ngã nhiều lần

Để làm cho Chúa con vui vẻ
Con chấp nhận không dám thở than
Không oán hận không hề bắt bẻ
Trách Ngài vì yếu đuối của con.

Xin dâng Ngài tấm lòng con mọn
Lễ nghèo hèn dâng Đấng Tối Cao
Nếu Chúa ưng xin Ngài chấp nhận
Tình yêu con, lòng mến ngọt ngào.

Chúa con ơi, nếu Ngài ưng ý
Biến cải cho những thập giá này
Nhớp nhơ, dính đầy bùn liên lỉ
Thành sáng trong, vinh hiển đêm ngày.

Chúa con ơi, nếu Ngài đã muốn
Rằng con phải vác thập gía này
Dù suốt đời đớn đau phiền muộn
Con xin vâng theo Thánh Ý Ngài.

Thập giá của đớn đau sầu muộn
Sẽ trở thành hạnh phúc đời con
Vì hồng ân Ngài tuôn đổ xuống
Tình yêu Ngài , niềm vui rất vuông tròn.

Đến từ Ngài, bao nhiêu phúc hạnh
Niềm vui và hoan lạc trên đời
Lạy Chúa con! Chúa là sức mạnh
Nguồn lực thiêng, nâng đỡ chẳng dời.

Như Phê-rô ngày nao, thuở trước
Dám liều đi trên mặt biển khơi
Hướng về Ngài, con đây tiến bước
Mắt con không dời ánh mắt Ngài.

Mắt con không dời đôi mắt Chúa
Là phương châm và là kim chỉ nam
Là sống trên cõi đời nhầy nhụa
Biết luôn luôn xa lánh bụi phàm.

 

Mùa Xuân Bất Tận

Vườn Hoa của Chúa là nơi đầy Hy Vọng
Nơi ngàn hoa muôn sắc toả hương thơm
Nơi cành hoa vươn cao trên trời rộng
Xuyên qua màn sương mù buổi sớm.

Vườn Hoa của Chúa là nơi chốn Bình An
Nơi muôn hoa, muôn mầu khoe sắc
Trong gió xuân êm đềm man mác
Trong ánh dương ấm áp, dịu dàng.

Vườn Hoa của Chúa là nơi có Ðức Tin
Nơi ngàn hoa đua chen vui sống
Trong bức tranh sơn thủy hữu tình
Trong khúc nhạc hoà tấu tưng bừng.

Vườn Hoa của Chúa là nơi của Sự Sống
Giữa vườn hoa của muà xuân bất tận
Nơi mỗi người có thể lẻn vào trong mộng
Tìm một ngày vĩnh cửu giữa muà xuân. 

Chỉ có Chúa làm cho hoa nở

  Đây chỉ là một nụ hoa bé nhỏ
Một nụ hồng do chính Chúa tạo nên
Nhưng tôi không thể làm sao khai mở 
Từng cánh hoa bằng đôi tay mọn hèn

Tôi có cố gắng bóc nhẹ từng cánh
Cũng làm cho hoa rách nát tan tành
Một nụ hồng sinh tươi vừa nở mạnh
Trong bàn tay tôi đã héo thật nhanh

Bí quyết để mở được từng cánh hoa
Không được ai chỉ dậy cho chúng ta
Chỉ có Chúa mới làm cho hoa nở
Cho hương hoa hồng thơm ngát bay xa

Nếu tôi không biết cách mở nụ hồng
Một bông hoa tươi vừa mới trổ bông
Thì trí óc tôi còn quá thô thiển
Ý nghĩa cuộc đời này, tôi biết không?

Vậy tôi phải tin nơi Người dẫn dắt
Từng phút từng giây trong mỗi một ngày
Tôi sẽ luôn trông cậy nơi người hướng dẫn
Từng bước chân đi trong cuộc sống này.

Con đường đang mở ra trước mắt tôi
Có ai biết được, trừ Cha trên Trời
Người sẽ mở cho tôi từng giây phút
Như khi Người làm nở nụ hồng tươi

Bẩy Lời Cuối của Chúa Giêsu trên Thập Giá (7)

Lời Thứ Bẩy:

"Lạy Cha, con xin phó linh hồn con trong tay Cha." Luke 23:44-56

Lời cuối của Chúa Giêsu trên thập giá được ghi lại trong Phúc Âm Luca, và tóm lược bức chân dung của Chúa Giêsu do Luca phác họa, như một nhân chứng, một vị tử đạo, cho vương quốc của Thiên Chúa. Qua những gì Luca kể, chúng ta biết được nhiều không những về mối liên hệ của Chúa Giêsu với Chúa Cha, mà còn về lý do tại sao chúng ta phải bắt chước tấm gương của Chúa.

Lời của Chúa Giêsu như một lời kinh, trích dẫn từ Thánh Vịnh 31, là kinh cầu hàng ngày của người Do Thái. Việc Chúa Giêsu hăng say cầu nguyện, là một điều Luca đã muốn nhấn mạnh trong suốt cuốn Phúc Âm ông viết về cuộc đời Chúa. Thí dụ, chỉ riêng Luca đã đề cập đến đoạn Chúa Giêsu lên núi cầu nguyện sau khi được chịu phép rửa và được Thánh Linh xuống trên đầu.

Chỉ riêng Luca mới ghi rằng khi Chúa Giêsu lên núi, nơi Ngài xuất hiện sáng láng trước mặt môn đệ, Ngài đã đến đó để cầu nguyện. Mathêu và Maccô chỉ đề cập rằng Chúa Giêsu lên núi để được ở một mình. Và chỉ riêng Luca mới cho chúng ta trường hợp trong đó Giêsu dạy chúng ta Kinh Lạy Cha. 
Trong Phúc Âm Mathêu, Giêsu chỉ thêm kinh này trong bài giảng trên núi; và nghe có vẻ như là một phần trong danh sách những điều Chúa dặn dò các môn đệ. Nhưng Luca đã kể rằng: "Giờ đây Chúa Giêsu đang ở một chỗ nào đó để cầu nguyện, và khi đã xong, một môn đệ nói, "Lạy Thầy, xin dạy chúng con cầu nguyện, như khi xưa, Gioan Tẩy Giảng đã dạy các môn đệ của ông."

Và Giêsu bảo họ,"Khi các con cầu nguyện, c'ac con hãy nói như sau: "Lạy Cha, xin cho danh Cha cả sáng." Nói một cách khác, Kinh Lạy Cha là một cái gì cac' môn đệ đã bắt chước theo gương Chúa Giêsu.

Họ thấy Giêsu cầu nguyện và thấy Ngài hành động, và họ muốn biết bí quyết của Ngài. Họ xin, "Lạy Thầy, xin dạy chúng con cầu nguyện." Và với lòng thương sót bao la, Chúa Giêsu đã tư, nguyện dạy cho họ những gì Ngài đã nói với Chúa Cha khi ở một mình.

Lời nguyện lên tiếng là sự khao khát của linh hồn được thốt nên lờị Và với lời cuối thốt ra trên thập giá, Chúa Giêsu lớn tiếng kêu lên một lời kinh, một lời kinh của sự trông cậy hoàn toàn. Lời kinh này thuộc về người dân xứ Israel vì đã được trích dẫn ra từ cuốn Thánh Vịnh. Và như vậy, cho đến phút chót, Chúa Giêsu bày tỏ rằng Ngài luôn luôn kết hợp nên một với dân Ngài, và bày tỏ sự cậy trông nơi Chúa Cha bằng những lời mà tất cả mọi người có thể hiểu được dễ dàng. Bằng những lòi này Chúa Giêsu tiếp nhận cái chết. Cái chết trở nên phương tiện để đẩy Ngài tiến tới. Ngài sử dụng cái chết để đẩy mình rời thế gian này về với Chúa Cha, từ những bàn tay tội lỗi của thế gian về với bàn tay của Thiên Chúa. "Lạy Cha, con phó linh hồn con trong tay Cha."

Trên thập giá sự hy sinh của Chúa Giêsu đã hoàn tất. Ngài tự đẩy mình về với hai bàn tay đón mời của Chúa Cha và đê trở về nhà. Dĩ nhiên, cái chết và sự trở về nhà của Chúa Giêsu không phải chỉ dành riêng cho Ngài. Ngài là đầu cuả thân thể , tức là giáo hội. Nơi Ngài đến, chúng ta bắt buộc phải đi theo, nghiã là nếu chúng ta thâu hoạch được một cái gì nơi gương Chúa và sống đời chúng ta trong thần trí của Ngài.

Theo Luca, đây chính là điều bắt đầu xảy ra trên Núi Sọ. Ngay khi Giêsu thở hơi cuối cùng, dân chúng đã thấy được ngay một cái gì qua cái chết của Ngài. Chẳng hạn, người cai đội La Mã, một người ngoại, đã ca ngợi Thiên Chúa, và kêu lên, "Ông này thật là một người công chính." Và rồi, theo Luca, "khi đám đông đang tụ tập thấy điêu đã xảy ra, họ bỏ về đấm tay vào ngực." Nói cách khác, các chứng nhân của Giêsu về vương quốc của Chúa đã bắt đầu mang hoa trái qua sự hối cải tội lỗi.

Cũng trong sách Tông Ðồ Công Vụ do Luca viết, chúng ta thấy được quyền năng to lớn của Thần Trí Chúa Giêsu bốc lửa trong đời sống của các môn đệ. Khi thánh Stêphanô bị tử hình, ông cũng như Thầy, đã tha thứ cho kẻ thù, và cũng mượn lời thánh vịnh 31 để nói, "Lạy Chúa, xin đón nhận linh hồn con." Và sứ điệp của Chúa đã thể hiện rõ ràng với Stêphanô, và Saolô, sau này đổi tên là Phaolô. Sứ điệp này đã đem tin mừng từ Giêrusalem và Giuđêa lên phía bắc vào xứ Samaria, và đến cả tận cùng trái đất.

Lời nguyện:

Lạy Chúa Giêsu xin cho chúng con là những người của thời đại này cũng nghe được sứ điệp của Chúa qua bẩy lời cuối cùng trên thập giá và biết suy nghĩ về những lời này.
Chúng con là những kẻ hậu sinh của bao nhiêu thế hệ trước đã được nghe những lời này. 
Xin cho những lời này ăn xâu vào lòng chúng con, nơi những câu hỏi xâu xa nhất đang chờ đợi một câu trả lời: 
Con có xứng đáng không"
Liệu con có được cứu rỗi không"
Liệu con có được tha thứ không" 
Chúa có hiểu con không"
Xin giúp cho chúng con hiểu rằng chính bẩy lời trên thập giá là câu trả lời cho chúng con, và đem lại cho chúng con niềm hy vọng vững vàng.

Subscribe to this RSS feed